ÔNG HOÀNG NHẠC POP & CÔ BÉ SẮP CHẾT
Khi Michael Jackson (người Việt gọi thân mật là Mai Cồ) đang nhún nhẩy theo giai điệu của bản "Billie Jean" thì một tiếng thét hoảng loạn của một người mẹ đã làm sững sờ 65 ngàn người hâm mộ Mai Cồ đang nhảy nhót, hát theo nhịp. Có cảm tưởng như âm nhạc cũng phải lặng thinh trước tiếng thét chưa từng có trong lịch sử âm nhạc. Đó là vào ngày mùng 8 tháng 7 năm 1988. trên sân vận động Wembley ở London, Mai Cồ có buổi biểu diễn cuối cùng trong đợt lưu diễn Châu Âu có tên Bad World Tours. Khỏi phải nói ông hát, nhảy đầy phấn khích, tràn đầy năng lượng. Sau các bản Smoth Criminal, Beat It & Rock with You, đến bản "Billie Jean" còn đang dạo nhạc thì tất cả những người có mặt trên sân đều gần như phát cuồng. Vì đó là bài hát tủ đưa tên tuổi Mai Cồ trở thành siêu sao ca nhạc thế giới.
65 ngàn khán giả bùng cháy trong hoan lạc, không ai chú ý đến một khu riêng dành cho khán giả có hoàn cảnh đặc biệt, nằm cách sàn diễn khoảng 20 mét mà ở nơi đó có một bé gái 9 tuổi sắp bước sang tuổi thứ 10 đang phải vật lộn với căn bệnh quái ác hiếm có đứa trẻ nào mắc phải. Đó là bé Emma Rodriguez đã 8 tháng nay phải nằm chữa bệnh ở Madrid, Tây Ban Nha, vì căn bệnh ung thư não giai đoạn cuối. Các bác sĩ đã thông báo cho gia đình tin tồi tệ nhất là bé chỉ có thể sống trong chưa đầy 2 tuần nữa. Cha mẹ bé, bà Maria Rodriguez và ông Carlos Rodriguez quyết định đưa Emma về từ bệnh viện để thực hiện ước muốn cuối cùng của bé.
Bé Emma mê Michael Jackson từ lúc chưa đầy 5 tuổi. Phòng bệnh của bé treo đầy các tấm ảnh ông hoàng nhạc Pop cắt ra từ các tạp chí. Những lúc hóa trị đau đớn nhất, Emma cầu xin các y tá trực hát bản "Billie Jean" để bé quên đi cơn đau hành hạ thể xác.
"Má à, trước khi lên trời, con muốn khiêu vũ cùng Michael Jackson" - Emma thì thào nói với bà Maria qua lớp mặt nạ ô xy. Bé nói ước nguyện này vào 3 ngày trước. Cha của Emma, ông Carlos Rodriguez là công nhân xây dựng. Cả đời làm lụng ông chưa từng nhờ vả ai, nhưng lần này đã rút toàn bộ số tiền tiết kiệm và sử dụng mọi mối quen biết để kiếm vé xem cho con. 15 giờ trước đêm diễn, ông liên hệ với Đại sứ quán Tây Ban Nha ở London nhờ kiếm chỗ ngồi đặc biệt, gần sân khấu nhất có thể để Emma có thể thấy rõ thần tượng của mình.
Emma yếu đên mức, ông Carlos phải ẵm trên tay từ khách sạn cư tá túc đến nơi diễn ra buổi biểu diễn. Trên người bé là chiếc áo phông in hình Michael Jackson với đôi găng tay chói sáng và tấm khăn sặc sỡ quấn quanh đầu để che đi mớ tóc trụi lủi vì hóa trị.
Trong một giờ rưỡi đầu tiên, Emma cảm thấy hạnh phúc tràn ngập dù rất mệt và đau đớn. Bé mấp máy môi hát theo mỗi bài hát, giọng khe khẽ chìm nghỉm trong tiếng gầm của 65 ngàn khán giả. Không ai để ý đến cô bé tội nghiệp!
Bà Maria kiểm tra lại mạch của Emma để xem trái tim yếu ớt của cô bé có chịu được áp lực khủng khiếp trên sân. Nhưng Emma có vẻ phấn khích hơn so với tình cảnh những tháng gần đây. Bé thì thào với bà Maria vào giờ nghỉ giải lao ngắn để Mai Cồ thay đồ "má ơi, đó là những giây phút thích nhất đời con". Bà Maria cố ngăn dòng nước mắt chực tuôn trào, hiểu rằng đây có lẽ là thời khắc thực sự chói sáng đời con gái yêu. Khi từ loa vọng tới tiếng nhạc của bản "billie jean", cả khuôn mặt Emma bỗng bừng sáng như có thứ năng lượng thúc đẩy bên trong cơ thể. Đó là bài hát Emma thích nhất. Dưới tiếng nhạc dạo đầu của bài ca, Emma bỗng bật đứng từ tay người cha. Mai Cồ xuất hiện trên sân khấu với chiếc áo khoác sáng rực trứ danh. Đám đông như phát điên. Ông chuyển động uyển chuyển với vũ đạo đưa ông trở thành siêu sao trên bầu trời âm nhạc. Và dường như ông thách thức sức hút của trái đất.
Giữa bài hát, Mai Cồ chỉ tay vào đám đông cất giọng ca nổi tiếng đầy nội lực "Billie Jean, anh không phải là người tình của em".
Từ trong khu vực gần khán đài , một giọng phụ nữ hét lớn như lưỡi dao xé toạc bức tường âm nhạc " Michael Jackson, xin anh hãy nhìn về đây, con gái tôi đang chết, xin anh. Bé yêu quý anh hơn tất cả mọi thứ trên đời". Mai Cồ dừng lại giữa đường, chiếc găng tay rực sáng soi rõ mặt anh đang cố gắng xác định tiếng kêu đến từ đâu. Đám đông không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ bắt đầu hiểu ra trên sân khấu có chuyện gì đó. Maria đứng hẳn dậy, hét lớn thêm lần nữa. Bà ôm trên tay bé Emma để ông nhìn rõ cô bé. Bà nói khản giọng " xin ông, bé Emma chỉ còn sống vài ngày nữa. Bé chỉ muốn khiêu vũ cùng ông".
Cả sân vận động chết lặng. Tất cả 65 ngàn khán giả ngoảnh lại để nhìn người phụ nữ đang giữ trên tay cô bé có vẻ bệnh rất nặng. Ở ngay rìa sàn diễn. Mai Cồ đưa tay ngang họng ra dấu cho dàn nhạc ngừng chơi và để bảo vệ cho phép gia đình bé Emma lại gần. Mắt nhíu lại vì ánh đèn sân khấu chiếu sáng, Mai Cồ tiến lại để nhìn rõ hơn. Ông nói mà cả sân đều nghe rõ qua hệ thống loa " bà nói gì?". Maria nước mắt lã chã thốt lên " đây là con gái tôi. Bé 9 tuổi và đang chết vì khối u não. Bác sĩ nói rằng bé chỉ sống hơn 1 tuần nữa. Bé chỉ muốn tận mắt thấy ông biểu diễn. Bé nhiều năm tập nhảy điệu moonwalk của ông". Tất cả khán giả trên sân bỗng im phăng phắc. Đứng trên sân khấu, từ trên cao nhìn xuống bé gái mặc áo phông in hình mình, Mai Cồ dịu dàng hỏi " con tên gì? và Emma dù rất yếu vễn cố nói đủ to để tiếng cô bé lọt vào micro " Emma Rodroguez. Con yêu ông. Con muốn khiêu vũ cùng ông".
Mai Cồ ra hiệu cho bảo vệ cho phép gia đình Emma đi ra đằng sau sân khấu. Emma gần như ngất xỉu thì thào " chúng ta quả là đang đi gặp Michael Jackson phải không?". Bà Maria trả lời " đúng vậy con gái yêu". Bà khóc nhắc lại "đúng vậy con yêu".
Mai Cô trở lại sân khấu, ẵm trên tay bé Emma. 65 ngàn khán giả chìm trong im lặng. Họ không biết phải làm gì khi nhìn thấy Mai Cồ ôm trên tay cô bé sắp chết. Mai Cồ nói qua micro " thưa quý ông, quý bà, đây là em gái tôi, bé Emma 9 tuổi đang trải qua cuộc chiến cam go nhất mà ít ai có thể đương đầu được. Các bạn có biết Emma mạnh mẽ hơn tất cả chúng ta. Và tôi tin rằng Emma sẽ giúp tôi kết thúc buổi biểu diễn". Cả sân vang lên tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay đồng tình. Giống như họ sắp chứng kiến một điều kỳ diệu.
Mai Cồ cẩn thận đặt Emma xuống cạnh mình. Dù đau đớn, Emma vẫn cố đứng thẳng và nói với 65 ngàn khán giả " em đã chuẩn bị vũ điệu moonwalk của mình. Các bạn có muốn xem?". Cả sân gầm vang đồng tình. Chuyện xảy ra sau đó đúng là phép màu thật sự. Khi Mai Cồ bắt đầu trượt lùi trên sân khấu trong vũ điệu moonwalk thì Emma bé bỏng cũng lẫm chẫm bước theo bên cạnh. Bé bước đi không vững, hai lần suýt té ngã, nhưng Mai Cồ ở bên giữ lấy bằng đôi tay dịu dàng. Tất cả khán giả có mặt bật khóc. Mai Cồ ngồi xuống cạnh cây đàn piano, bé Emma đứng kế bên. Và họ cùng hát "billie Jean" nhưng với tiết tấu chậm hơn, dịu dàng hơn giống như một bài hát ru con. "Bài hát này dành cho Emma" - Mai Cồ khẽ nói. Và Emma hát theo với giọng thanh mảnh. Tất cả 65 ngàn khán giả cùng hát theo...Hát xong, Mai Cồ quỳ xuống bên cạnh Emma và nói vào tai cô bé những lời gì đó. Emma mỉm cười. Nụ cười thật sự đầu tiên mà cha mẹ cô thấy trong nhiều tuần qua. Mai Cồ nói " cảm ơn Emma đã ở đây cùng tôi trong đêm nay. Có lẽ đây là buổi biểu diễn đặc biệt nhất trong sự nghiệp của tôi". Khi Mai Cồ trở lại sân khấu, Emma đã rút từ trong túi ra chiếc vòng hữu nghị được chính cô bé tự tay bện từ những sợi chỉ màu và buộc vào cổ tay Mai Cồ. Cô thì thầm " cái này cho ông. Như thế có thể ông nhớ con khi con ở trên trời xanh". Sau buổi biểu diễn, Mai Cồ ở lại suốt 2 tiếng cùng gia đình Emma trong phòng thay đồ. Ông ký tặng các bức ảnh và còn tặng Emma chiếc găng tay phát sáng của mình.
Điều y học không tưởng nổi: Emma sống thêm 4 năm ...bé mất năm 1992. Mỗi lần biểu diễn ở Châu Âu, Mai Cồ đều ghé thăm bé lúc bé nằm ở bệnh viện Madrid. Cha mẹ bé mai táng bé cùng chiếc khăn tay phát sáng của Mai Cồ tặng bé trong đêm tháng 7 năm đó.
Mai Cồ mất năm 2009. Và có lẽ cả hai đã gặp nhau trên trời cùng khiêu vũ điệu moonwalk.
Chúa phù hộ và tha lỗi cho Mai Cồ nếu ông từng có lỗi với nhiều cáo buộc sau này. A men, nhân danh cha và con và thánh thần...
Tuan Anh Đao
ST.